Cá nhân


Về Nhạc Số


Đăng xuất

Danh sách bài hát ()

Toàn Nguyễn hát nhạc Trịnh (guitar)  cover art

Toàn Nguyễn hát nhạc Trịnh (guitar)

Người đăng: Trương Văn - Ngày đăng: 2011-07-08 09:20:40 - Số bài: 11

Suốt chặng đường dài cả gần hai ngày lái xe trên xa lộ 40, con đuờng thiên lý nhàm chán với sa mạc bạt ngàn hai bên, có những quãng đường với những rặng núi đá cằn khô xám xịt. Những bụi cỏ khô bơ phờ mầu vàng cháy và những cây xương rồng gai góc cố vươn cao mình trong vùng đất đá khô nẻ, thì tiếng hát Nguyễn Toàn trong xe, như giòng suối mát, như một rừng cây xanh lá , như làn mưa bụi làm dịu hồn người.Tiếng hát bay cao, tiếng hát lồng lộng quyến rũ, khiến người nghe như lạc vào một thế giới thần thoại của âm thanh, để thấy hồn mình lịm đi. Tiếng hát như mật ngọt, tiếng hát ray rứt khiến hồn ta trùng xuống, và tiếng hát cũng tươi như mưa tưới cho vùng đất khô nẻ buồn phiền. Nghe Nguyễn Toàn, ta tận hưởng được từng nốt nhạc rung trong hồn, và tiếng guitar của người nghệ sĩ tài hoa này nữa, tuởng không còn cần đến hòa âm, phối ký nào khác. Chỉ với tiếng guitar solo và giọng hát độc đáo đó đã dẫn hồn ta bay bổng. Đã đưa ta trôi, ta chìm, ta quặn thắt với từng chữ, từng câu mà Nguyễn Toàn đang trải hồn mình qua giọng ca để gửi gấm đến người nghe như một thổ lộ thầm kín nào… “ Có khi mưa ngoài trời là giọt nước mắt em, đã nương theo vào đời làm nỗi ưu phiền…..”. Chưa bao giờ nhạc Trịnh Công Sơn lại được đánh động vào hồn người nghe đến như vậy. TCS với Khánh Ly, với Lệ Thu, Vũ Khanh, Tuấn ngọc, v..v Là những danh ca của thời điểm xưa và nay, với những Hạ Trắng, Diễm Xưa, Biển Nhớ…Ru ta Ngậm Ngùi, Một cõi đi về…v.v.. Nhưng quả thật chỉ giọng hát Nguyễn Toàn, Nguyễn Toàn hát bằng hết cả tâm hồn để diễn tả đuợc những gì nhạc sĩ đã gửi gấm vào từng lời, từng chữ, và từng giòng nhạc…Quả thật, Nguyễn Toàn mới đúng là truyền nhân cho nhạc TCS , để mang những khắc khoải, đau đớn hay yêu mê nào mà TCS đã gửi gấm trong từng cung bậc, từng chữ, từng câu… Và người nghe đã như bị mê say, bị lịm đi…<br />\ <br />\ Không một CD nào, mà chỉ một giọng hát, và một tiếng đàn đơn độc lại có thể quyến rũ đến như vậy. Và đã khiến thính giả phải say mê, lắng tâm, lặng lòng, để chìm nổi theo tiếng hát suốt bao giờ liền. Từ nhạc TCS qua đến những bản nhạc tiền chiến, tôi đã nghe ba CD đó suốt gần hai ngày đường mà không chán, và vẫn muốn tiếng hát đó không bao giờ dứt! Tôi thấy hồn mình cùng trôi, cùng chìm với những u uẩn nào của người hát, và ….người nghe, cả hai niềm tâm tư đã như tan thành một. Lời bạt của Nguyễn Toàn: “ Có những ngày tuyệt vọng cùng cực, tôi và đời đã tha thứ cho nhau….” Thì ra dù ở đâu, bên này trái đất, bên kia nửa qủa địa cầu… niềm đau nào của chúng nhân chịu đựng cũng giống nhau cả. Đúng vậy, không phải chỉ mình Nguyễn Toàn đã đi đến đỉnh của tuyệt vọng để thấy đuợc cái đau thương xé nát tâm can, và thấy tuyệt vọng cũng đẹp như đóa hoa…. có tuyệt vọng nào mà không đau đớn, có tuyệt vọng nào không bi thương, nhưng rồi từ đó ta nhìn ra chính ta, để mình thương lấy chính mình, để ta tha thứ cho người, ta tha thứ cho ta, và ta tha thứ cho đời để những oan cừu nào ta đã gây từ bao nhiêu kiếp và đến kiếp này ta phải chịu đựng những nhọc nhằn… Thôi thì : “… Ta ru ta ngậm ngùi…, xin ngủ dưới vòm cây…” và cứ thế tiếng hát như một liều thuốc thần tiên băng bó những đau thương trong cõi hồn riêng rách nát, những bi thương bị người ác độc luôn khơi lại những nhức nhối gai đâm..<br />\ <br />\ Rồi có những ngày tôi đi dọc theo dòng sông sau nhà, với ba cái CD Nguyễn Toàn mang theo. Giòng nhạc và tiếng hát đã giúp chân tôi đi không biết mỏi, và cứ thế tôi lang thang một mình bên dòng sông vắng, để thấy mình có riêng một cõi cho mình, không gian hiện thực không còn là hiện hữu nữa, không còn gì ngoàì tôi và nỗi buồn trải rộng theo tiếng hát. Cho đến khi dừng chân, tôi đã giật mình để nhận ra mình đã đi bộ được gần hai giờ mà không biết. Nếu không sợ màn đêm buông xuống và gió thu đang về lạnh buốt nơi đây, có lẽ tôi còn lang thang trong mưa thu nữa, vì chỉ những lúc đó, tôi mới có giờ cho riêng mình tôi và quên đi được những phiền muộn nào đang chất ngất trên vai.<br />\ Và khi đêm về, tiếng hát đó lại ru người nghe vào cơn mộng đẹp: “….Ru đời đi nhé, ôi môi ngon này, giữa trần gian…Ru từng chiếc bóng… lênh đênh vào giấc ngủ ngon…. cho tôi… tay gối mong manh…cho tôi ôm lấy vai thon…” (Hương Kiều Loan)

Bình luận ()