• Đề cử Bảng Xếp Hạng

Lương Hải

Lương Hải

0 Album

3 Bài hát

Lương Hải sinh đầu năm 1947 (15-1) nên tuổi âm lịch vẫn là tuổi Bính Tuất.

Là em trai nhạc sĩ Lương Vĩnh - tác giả của ca khúc "Thành phố hoa phượng đỏ " (phổ thơ Hải Như) nổi tiếng, nhưng số phận Lương Hải thật khác với anh trai tuy cả hai đều có chung một tình yêu âm nhạc theo kiểu "Hà Nội cổ".

Nhập ngũ những ngày nóng bỏng sục sôi chống Mỹ 1965, Lương Hải vào một binh chủng hiện đại – binh chủng tên lửa. Và cái chất hiện đại này đã thấm vào anh ngay cả khi anh rời quân ngũ, dù phải quăng mình vào vỉa hè đời thường lam lũ, lấm lem trong nghề sửa xe máy, cũng như trong sáng tạo ca khúc. Anh là một trong không nhiều những nhạc sĩ của ta hiện nay có đời thường khá đặc biệt.

Vừa sửa xe máy, Lương Hải vừa đắm chìm trong niềm đam mê âm nhạc của mình. Đã có khi nhờ vặn chặt một ốc vít mà tìm ta nốt nhạc làm chặt giai điệu. Đã có lúc nhờ giải thoát một động cơ với gương mặt sung sướng, hớn hở nhìn làn khói trắng xả thoát khỏi ống "bô”, mà ngẫu hứng nên một tiết tấu lạ.

Đời thường toan lo vất vả đã giúp cho Lương Hải tìm tới những câu hát rất thật cho tâm hồn mình. Tâm niệm khiêm nhường mình chỉ là hạt cát trong đại dương âm nhạc, Lương Hải không nôn nóng, sốt ruột nổi tiếng. Anh cứ lặng lẽ tìm kiếm, âm thầm thể nghiệm những sáng tạo qua từng dòng nhạc.

Với những "Chợ chờ" - giải thưởng bài hát hay Đài Tiếng nói Việt Nam 1993, "Lời tỏ tình của biển" và "Say điệu hát then" đoạt giải cao cuộc thi sáng tác cho tuổi trẻ 1995..., Lương Hải dần dà tạo ra được cá tính sáng tác riêng của mình.

Giống như anh trai Lương Vĩnh, phổ thơ là một quan niệm sáng tạo ca khúc của Lương Hải. Đồng hành với thơ ca, Lương Hải đã chắp cánh cho bao bài thơ bay bổng.

Từ những "Lời tỏ tình của biển" phổ thơ Nghiêm Thị Hằng, đến " Vì sao?" phổ thơ Hạnh Ly, tới "Hà Nội trong tôi" phổ thơ Nguyễn Thị Thanh Hảo, Lương Hải đã tự vượt thoát khỏi mình dắt ta đi trong "Mưa phương Nam" ướt đầm vọng cổ, xàng xê qua những câu thơ của Nguyễn Vĩnh Nguyên, đã chất ngất hơi rượu và âm hưởng Mông răng cưa như những đỉnh cao chọc trời của Tây Bắc qua những câu thơ năm chữ hoang dại trong "Tình Sa Pa" của Nghiêm Nhan để đoạt giải cao của Hội Nhạc sĩ Việt Nam.

Và đột biến như một cơn xoáy lốc tạo thành ca khúc "Em sẽ đến" ám ảnh từ những câu thơ của Nguyễn Lan Điền với giai điệu bùng nổ: "Em sẽ đến/chỉ khi nào/chỉ khi nào/chỉ khi nào/nguời đàn ông trong anh bật khóc...".

Nhưng mọi đam mê, mọi kiên nhẫn, mọi chịu đựng đã khép lại trước bạo bệnh vào một ngày chủ nhật buồn 29-5. Mãi mãi không còn những cuộc rượu nghiêng ngả giữa men đời và men nhạc. Mãi mãi không còn những cười nói phố phường oang oang át tiếng động cơ xe máy nồng hắc khét lẹt khói xăng.

Mới nửa tháng trước, chương trình "Lương Hải và những người bạn" còn âm vang dưới vòm cao Nhà hát Lớn với đầy hoa, đầy nụ cười cùng những giọt nước mắt sung sướng. Cũng rất mới như vừa hôm qua, hôm kia tôi cùng nhà nhiếp ảnh Nguyễn Đình Toán đến bên giường bệnh, nắm chặt tay Hải và nhìn nhau im lặng. Còn có thề nói gì hơn im lặng!

Nhạc sĩ Lương Hải tạ thế vào ngày 29-5-2005 ở tuổi 58

Trong lá thư Lương Hải viết cho Hoàng Phúc Thắng để nhờ Tiếng nói với khán giả về sự vắng mặt của mình trong đêm diễn, Lương Hải đã thật tâm đắc với một câu nói của nhạc sĩ Nga thiên tài S Rachmaninov: "Rồi tất cả sẽ qua đi. Nhưng âm nhạc thì mãi mãi bên ta".

Hải ơi? Bây giờ chính là lúc "người đàn ông trong tôi bật khóc" trước sự im lặng vĩnh viễn của Hải. Và tin chắc, âm nhạc của bạn sẽ còn lại mãi với cuộc đời.

Xem thêm

Playlist có thể bạn thích

  • Lương Bích Hữu-Chị Hai

    0 lượt nghe

    0 người thích

    0 bình luận

  • Luong

    0 lượt nghe

    0 người thích

    0 bình luận

  • Luong

    0 lượt nghe

    0 người thích

    0 bình luận

  • Luong

    0 lượt nghe

    0 người thích

    0 bình luận

  • Hai

    0 lượt nghe

    0 người thích

    0 bình luận

Xem tất cả